CÓ AI ĐI QUA THƯƠNG NHỚ MÀ QUÊN ĐƯỢC NHAU, NGUYỄN PHONG VIỆT ĐI QUA THƯƠNG NHỚ

-

Bạn tất cả biết yêu thương sâu đậm tức là gì không? là khi bỗng cả quả đât tự dưng tối sầm lại… chúng ta không đi tìm đèn để thắp. Cơ mà bạn đi tìm họ. ️

Cả thế giới chưa từng buổi tối sầm lại dưới chân em, chưa từng…

Nhưng em biết, tình thương ấy cháy bỏng đến nhường nhịn nào.

Bạn đang xem: Có ai đi qua thương nhớ mà quên được nhau

Là phần lớn khi lên cơn đau quặn thắt, không cho là đến việc đào bới tìm kiếm thuốc giảm đau, hay cung cấp tốc gọi xe đến dịch viện… mà nhấc smartphone lên hotline anh, rệu tan từng hơi nhức điếng.

Là đầy đủ đêm vắng tanh hắt hiu bóng bé dại một mình trở về từ doanh nghiệp trong trạng thái mệt mỏi nhoài, ko đi ăn kèm đồng nghiệp, không thở than với ai, mà chỉ mong sao anh sinh sống bên, xẹp vào bờ vai rắn vững chắc mà tựa, nhưng yên bình nghỉ ngơi.

Là phần nhiều lúc tiết ồ ạt chảy, cùng choáng váng bất tỉnh nhân sự đi, cũng chính là anh, cần gọi anh, phải được anh ôm vào lòng…

Dựa dẫm quá ko khi tín đồ ta cứ thoả thích thản nhiên quy ước thanh nữ là để yếu đuối, sẽ được bao bọc, chở che?

Em trường đoản cú hỏi từ bao giờ mọi sự việc trong cuộc sống đời thường riêng mình đã đeo bám hình hình ảnh anh một giải pháp ích kỉ như vật chiếm đến thế, khi toàn bộ đã vượt thừa xa số lượng giới hạn và sức chịu đựng của cả kẻ địch lẫn phiên bản thân. Sao không mỉm cười gật đầu chúc cho tuyến phố riêng mỗi cá nhân được bình yên mà cứ cần dày vò, đầy đọa nhau trong sự khinh thường bỉ, thiếu hụt lí trí cùng cực?

Em còn trẻ, vô cùng trẻ.

Em vẫn chưa đi qua hết con đường thanh xuân của chính mình.

Đêm, em nằm cạnh chiếc đèn led nhỏ tuổi đọc sách và trải nghiệm chút thì giờ không nhiều ỏi trong những khi chờ cơn bi hùng ngủ kéo về. Nằm yên ổn ngoan ngoãn, như thể vẫn nằm gối đầu lên đùi của anh ấy trên sofa, lắng nghe từng nhịp thở anh vỗ về tim bản thân một bí quyết miên man, cảm giác được cả hương thơm nồng gàn hoang hoải mùi đất màu Tây Nguyên, cùng tiếng bầy vẫn ngân nga như ngày nào.

Em không sao quên được buổi chiều hôm ấy, lẻ tẻ lắm chúng ta mới gồm có khoảnh khắc bên cạnh sau đông đảo chuyến công tác làm việc dài đằng đẵng của anh.

Anh chú ý lướt gần như ngón tay thon thả dài trên cái guitar cũ, thỉnh thoảng hướng ánh mắt em dịu dàng, mồm chẳng thốt lên một cử chỉ nào. Bấy nhiêu, từng ấy thôi cũng đầy đủ xóa rã đi gần như xót xa với tủi hờn qua bao ngày xa biện pháp trong em.

– Ôi, nách anh có mùi này!

Em cất tiếng, giọng trong veo hòa lẫn niềm hoan hỉ.

Anh nghiêm mặt, dây bầy bất chợt chấm dứt rung:

– có mùi thì xê ra đằng kia, sao cứ bám lấy làm cho gì??

Mặc kệ anh gửi tay vờ vịt đẩy em ra xa, khoác kệ thái độ giận dỗi đáng yêu, em cứ nỗ lực lăn xả vào lòng anh, cứ rúc đầu vào vai để bao bọc lấy anh, sẽ được anh nguýt dài rồi khẽ chuyển tay va lên bờ môi bỏng rát, môi anh đụng môi em, góc nhìn chạm nhau bởi cả những niềm hạnh phúc dâng đầy…

Đó không phải là ảo mộng đúng không nào anh?

Những khoảnh khắc và ngọt ngào ấy vẫn từng là sự việc thật, em còn chưa kịp quên, với cũng còn chưa kịp nghĩ đó chỉ cần dĩ vãng.

Đời tín đồ thường ngắn ngủi, em chẳng nỡ bắt mình cần quên đi các ngày tháng êm ả ấy, nhằm những tích tắc ấy trôi đi trong cam kết ức phai màu. Đàn bà, khóc cười trong số những lần thiết bị vã do kẻ ở fan đi, ko đoái hoài vật chất phù du; sau cuối lại bị rung động một kẻ vậy đi cấp tốc hơn mình vài bước chân, chỉ để đẩy và giữ góc cửa kính mang lại mình chưa hẳn nặng nhọc đẩy cửa đi ra.Đàn bà, chẳng ai có lấy nhị kiếp người để yêu và một người, vậy hãy nhằm em giữ tất cả những gì còn còn sót lại về anh, dẫu rằng theo thời gian, niềm hạnh phúc và nỗi nhức của nhì ta vẫn vơi đi, dần dần nhạt theo tháng ngày.

Anh,

Tháng 8 về, em trở bản thân trong cơn mưa dầm vài ba ngày không dứt.

Xem thêm: {Top} 10 Laptop Card Đồ Họa Rời Giá Rẻ Tốt Nhất Tại Thế Giới Di

Tháng 8, mùa cây xanh thay màu áo mới, sao em vẫn chưa chấm dứt nhớ?

Đôi lúc em gắt phát huyết lên,

Anh là kiểu tín đồ gì vậy?

Sao anh vẫn đứng đấy, hờ hững và tàn nhẫn

Sao vẫn tiếp tục để em yêu mến nhớ cho nhói lòng..

Hay tín đồ ta bảo, mấy ai đó đã từng trải qua thương nhớ mà lại quên được nhau?

Anh, địa điểm này không bao giờ em mong muốn ở lại, nhưng vẫn tiếp tục lởn vởn mãi, chỉ vì anh, vày tuổi trẻ của em đã từng hiện diện ở nơi này..

Chúng ta đã đi qua thương ghi nhớ mà không hề phải vay/ cần nợ nần chỉ đong bằng cảm giác/ buộc phải sợ cuộc đời sau này sẽ không thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt/ nên lo ngại những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát/ dù đau mang lại xanh xao…

*

Đã trải qua thương nhớ

Chúng ta có tinh thần đi cho cuối đất cùng trời dù có phải trả giánhưng cuộc đời… luôn có khá nhiều ngã rẽ!

Phải những ai đã từng đi qua thương nhớmới thấy cô đơn chưa bao giờ là sản phẩm công nghệ ta ước ao chọn lựata chỉ lựa chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổnhững luống hoa hồng vàng rạng rỡđêm đêm chú ý trời với đoán một vày sao dành riêng cho chúng ta sẽ hiện rõmọi điều mong ao?

Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sauchúng thì khóc mà bọn họ phải mỉm cười dỗđút từng thìa thức lấn vào cái miệng nhỏ nhắn nhỏvà thấy yêu trái đất qua góc nhìn của trái tim không biết về nhức khổđơn giản là ghét-thương…

Những buổi sớm thức dậy lúc chúng phệ dần lênsẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng mang đến ầm ĩsẽ liếc nhau trong bữa tiệc để gọi từng ý nghĩsẽ cầm cố tay nhau lúc vui và bĩu môi thời gian giận dỗikhông cần sống cùng với chua cay…

Chúng ta thương những ngày không nhiều gió và những mâynhững ngày chỉ nói cùng với nhau bằng ánh mắtnhững ngày chỉ việc tựa vai đang thấy lòng thanh thảnnhững ngày mà lại nỗi đơn độc cũng đề xuất như phân tử muối mặnnêm vào hồ hết bình yên…

Nhưng cuộc sống luôn có rất nhiều ngã rẽ hóng được để tênđể bạn định nghĩa lại hạnh phúcđể so đo thiệt hơn đầy đủ mất mátđể lần đầu tiên trong lòng người nghi ngại tình yêu không hẳn là sản phẩm công nghệ duy nhấtbiết giải pháp làm tổn thương…

Ngôi công ty được trả về với các luống hoả hồng vàngcửa sổ, lối đi… đề xuất khép lạinhững vì chưng sao rồi cũng đến lúc lag mình chứ chẳng thể sáng mãinhững giờ cười trẻ con vẫn không đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấyvà tín đồ bước đi…

Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vaynên nợ nần chỉ đong bằng cảm giácnên hại cuộc đời trong tương lai sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặtnên lo lắng những giọt nước mắt đang quên từng phỏng rátdù đau đến xanh xao…

Có bao nhiêu fan đã đi qua thương nhớ cơ mà quên được nhau?

Bởi vì không thể quên…

Bởi vì chưng không thể quênnên ta hiểu cảm xúc của cả triệu người trên ráng gianđã từng yêu thương ai kia hơn chính bản thân mình!

Những tháng ngày chỉ việc sống cuộc sống bình thườngnấu cho nhau một bữa ănmua một viên dung dịch khi người kia nhức ốmhay vuốt giùm tua tóc cất cánh ngang tầm mắt…nhưng ta biết chẳng dễ dàng gì bên cạnh người đượcchẳng dễ gì rất có thể sẻ chia…

Đã lúc nào người muốn gọi thương hiệu tamuốn ngủ mãi trong giấc mơ mà không thức giấcmuốn chối bỏ đời sinh sống này vì mất đi tình yêu duy nhấtmuốn giọt nước mắt sau cùng sẽ rơi trên vai ta cơ mà không là ai khácmuốn bắt gặp ta hơn toàn bộ những hy vọng trên đời…

Chúng ta đã các lần chết đi dù vẫn đang tồn tại thân bao ngườikhi thấy được nhau tuy thế không cách nào bước tớikhi lướt qua nhau với nghe rõ nhịp tim của bạn kia nhức nhóikhi rời cách nhau mà ngay cả ánh mắt cũng không bước tiến nổixót xa nào hơn…

Người tất cả biết bản thân mắc nợ chính bản thân mìnhcứ mãi loay hoay tìm cho ra một điểm tựakhông nên con tín đồ này, chưa phải ngôi nhà này… mà lại là ở chỗ đóvới một vòng tay bao dung!

Ta không còn muốn sống cuộc đời của không ít mẫu số chungyêu một fan và mang một bạn khác…rồi tự yên ủi mình miễn là gồm một bờ vai bên cạnhtự yên ủi mình ai cũng giống vì vậy thôi???

Người vẫn giữ mang đến riêng bản thân một khoảng tầm trờinhưng vẫn chôn giấu vào tận góc trọng tâm hồn không có ánh sángngười không thích nhìn lại, không muốn rơi nước mắt…dù trái tim hàng ngày tự nó làm cho mưa tuôn…

Bởi vì chưng không thể quênnên (không chỉ riêng) ta bắt buộc tự tha thiết bị được cho bao gồm mình!

Chỉ các cái lá mới biết

Có trong năm tháng của chúng tarơi theo mùa lá trước hiên nhàrơi không đụng đấtđể số đông cuộc phục sinh chưa bao giờ có thậtthì làm ráng nào biết bọn họ trưởng thành hay mãi mãi trẻ con?
Thỉnh thoảng chúng ta đứng trong buổi chiều bình yêngiữa thành phố xa lạvà từ bỏ hỏi giá như tất cả thểchọn lựa làm 1 mẫu lá vàng đụng đấthay xanh xao mãi bên trên đầu ngọn gióchúng ta sẽ lựa chọn ra sao?

Có các mùa lá trước hiên nhàtheo năm tháng của bọn họ rơi về đâunhững mẫu lá vừa xanh non đã lìa cànhnhững mẫu lá sống cho úa kim cương rồi rơi đụng đấtnhững mẫu lá vừa chớm nụ cười đã quan sát ra mất mátnhững dòng lá mà lại khổ đau tuy nhiên hành cùng hạnh phúc…có ai biết?
Đôi khi chúng ta ngồi lại với nhẵn của mìnhngay giữa đám đông vội vã chú ý nuối tiếcvà từ bỏ hỏi giá bán như tất cả thểchọn lựa có tác dụng một mẫu lá thân nắng mưa giỏi nép vào trong 1 góc nhỏchúng ta sẽ lựa chọn ra sao?

Có hầu hết mùa lá trước hiên nhàtheo năm tháng của họ rơi thật maukhông kịp nhớ mình đã sốngnhững chiếc lá chưa khi nào mọc ralàm sao biết cảm hứng chạm đấtnhững chiếc lá chưa khi nào đi qua phần đông ngày mưalàm sao biết cảm giác của một tia nắngnhững dòng lá chưa khi nào thật sự úa vànglàm sao biết xúc cảm của úa kim cương (đã sống trọn một đời lá…) không thể là cay đắng…làm sao biết xúc cảm của tất cả những điều này?
Lúc làm sao đó chúng ta muốn rẽ ngang con phố đang cách đingay khi tưởng tượng về đích đếnvà từ bỏ hỏi giá chỉ như tất cả thểchọn lựa có tác dụng một loại lá đúng nghĩa một chiếc lá hay như là 1 chiếc lá không tồn tại gì để nhớchúng ta sẽ lựa chọn ra sao?

Có trong thời gian tháng của chúng ta rơi theo mùa lá trước hiên nhà
Nhìn- đẹp- biết- bao…(còn chuyện chúng ta có đồng ý trả giá đựng rơi chạm đấtcó lẽ chỉ những cái lá mới biết….)?

*
Nhà thơ Nguyễn Phong Việt

Không bắt buộc lỗi của hoả hồng vàng

Một ngày tình thân gõ cửacủa ngôi nhà gồm hoa hồng rubi nở suốt tư mùa đón gióngười đàn bà cười xinhbình yên.

Nhưng cuộc đời luôn có những cách thức riêngsáng nắng, chiều mưa, và đêm về trong bãohoa hồng rubi thay đông đảo cánh hoa thứ nhất dần héongười phụ nữ cười quênbuồn tênh.

Có các ngày thời hạn ngưng đọng trong một giấc chiêm baohoa hồng vàng bị tiêu diệt lặng…tiếng chim hót xung quanh kia cũng hoá thành từng giọt nước mắtngười con gái cười ngẩn ngơbơ vơ.

Chẳng có ai hiểu hết nỗi đau của việc đợi chờkhông tất cả ai tin tình thương lại mang lại niềm xuất xắc vọnghoa hồng vàng vứt rơi mình phía bên đó đời sống…người phụ nữ cười thiết thaxót xa.

Có người trách tình yêu đừng gõ cửa ngôi nhàthì hoa hồng đá quý vẫn rubi tươi như từng tất cả năm tháng…thì cô gái cứ vô bốn mà vui sống…thì nắng, mưa, bão cũng chỉ như một mặt hồ nước thoáng xao động…thì tiếng cười cợt vẫn vào veo mặc dù có lẫn nước mắthồn nhiên.

Rồi đôi lần trốn chạy khỏi ngôi nhà đã không còn bình yênquặn lòng nhìn mang đến bao lần những nhân tình về qua phốhoa hồng đá quý rũ mình chào mùa gióngười đàn bà cười mịt mờxác xơ.

Và cuộc ra đi khi nắng chưa về trên thềm nhàhoa hồng quà ở lại…tình yêu làm việc lại…người con gái cười nóiơ hờ.

Để thời hạn đi hết tư mùangày cô gái trở lại…hoa hồng vàng khu vực ngôi nhà đột nhiên một sớm mai thức dậyngười con gái cười quencô đơn.

Những trang nhật kí được viết ra những hơncó buồn vui, bao gồm ray rứt…hoa hồng tiến thưởng rũ phần lớn hạt sương và nhìn thấy nắngngười đàn bà cười khúc khíchbình yên?

Một ngày tình cảm lại gõ cửacủa ngôi nhà có hoa hồng quà nở đã những tháng nămngười con gái cười nghi ngạichờ đợi.

Nào đề nghị đâu hoa hồng vàng bao gồm lỗi
Nào buộc phải đâu tình yêu làm cho trái tim con người đau nhói
Nào yêu cầu đâu rất nhiều thiên thần mặc kệ ngày người con gái tuyệt vọng trong mệt mỏi
Nào buộc phải đâu cuộc đời
Nào bắt buộc đâu gian dối…Nào buộc phải đâu toàn bộ những điều đóngày người con gái biết yêu trở lại!

Từng bao gồm ngày như thế…

Từng tất cả ngày như thếmột cô gái mỉm cười cợt lặng lẽ“V. Không phải là người xứng đáng với tôi!”tôi chết lặng như cây non vừa nảy lá đã bật rễ

Không còn tin nước chảy – đá mòn dưới sông sâukhông còn tin đã bước đầu thì nên thêm kết thúckhông còn tin cục cưng là phải bao gồm đôi cánh…

Từng tất cả ngày như thếmột cô gái gào lên hăm hở“V. Không đủ sức đem lại hạnh phúc mang đến tôi!”tôi bị tiêu diệt lặng như đứa trẻ tấn công rơi tờ tiền bữa sớm duy độc nhất ngày đó

Không còn tin qua bão giông mang đến trời nắng đổqua tối lạnh dài đã thấy đốm lửaqua cơn đau thú vui lại nở…

Từng bao gồm ngày như thếmột thiếu nữ cầm tay tôi cực kỳ khẽ“V. Chưa phải là lựa chọn của cuộc đời tôi!”tôi bị tiêu diệt lặng như bạn lữ hành giữa sa mạc rực rỡcuối cùng rồi cũng va tay vào dòng xoáy nước ngọtvà…trút khá thở…

Đã không còn tin trái tim còn đập vào lồng ngực bản thân nữahết tin mùa hoa cúc đã còn đá quý trước miếng sân nhỏhết tin giờ đồng hồ chim hót giữa những ban mai đuối mẻ…

Từng có ngày như thếmột thiếu nữ lay vai tôi xa lạ“V. Chưa hẳn là người giỏi để tôi nương tựa!”tôi bị tiêu diệt lặng như đoá người tình công anh gục trước đầu ngọn gióchẳng còn tin ai quanh bản thân cảchẳng còn tin tư tưởng tình yêu nhưng mà thiên hạ bảo nhau như ghê kệchẳng còn tin ai gồm cứu rỗi được ai như phép lạ…

Từng bao gồm ngày như thế…Từng có rất nhiều ngày như thế…Tôi không thể tin – Đã hết tin cùng cũng không có gì tin mình rất có thể làm người tốt được nữa…(“V. Chưa hẳn là người xứng danh với tôi!”“V. Không đủ sức đem về hạnh phúc cho tôi!”“V. Không phải là sàng lọc của cuộc sống tôi!”“V. Không phải là người tốt để tôi nương tựa!”