Date a live chap 1 next chap 2 tiếng việt, date a live:tập 1 chương 1

-

Bạn đang đọc chuyện tranh Date A Live 1 Chapter 1 tải nhanh, không die, ko quảng cáo trên Nhat
Truyen
Z

Nếu các bạn thấy chuyện tranh Date A Live 1 trên Nhat
Truyen
giỏi xin vui miệng nhấn vào nút chia sẻ. Cửa hàng chúng tôi rất vui ơn nếu khách hàng xem Nhat
Truyen là một trong trang chuyện tranh yêu đam mê nhất của mình.

Bạn đang xem: Date a live chap 1 next chap 2 tiếng việt



*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*

*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*

Bạn vừa đọc hoàn thành Chapter 1 của chuyện tranh Date A Live 1. Trong quy trình đọc truyện nếu như khách hàng phát hiện lỗi xuất xắc muốn chia sẻ cảm nghĩ của mình xin vui tươi để lại bình luận truyện tranh bên dưới.


học trực tuyến
Truyen
Z - Đọc truyện tranh Manga bắt đầu Nhất, giỏi Nhất, không die download nhanh không quảng cáo.
Chapter 17 Chapter 16 Chapter 15 Chapter 14 Chapter 13 Chapter 12 Chapter 11 Chapter 10 Chapter 9 Chapter 8 Chapter 7 Chapter 6 Chapter 5 Chapter 4 Chapter 3 Chapter 2 Chapter 1

Ờ thì, các bạn mở mắt, cùng thấy em gái mình vẫn say mê dancing samba trên bạn mình – gồm ai vui nổi không nhỉ?

Thứ Hai, 10 mon Tư.

Dụi dụi mắt, Shidou nói cùng với giọng nhỏ tuổi nhẹ.

"Ahh, Kotori. Đứa em gái đáng yêu và dễ thương của anh."

"A!"

Chỉ mang đến lúc kia em ấy bắt đầu biết anh trai tôi đã dậy. Cô em gái với cùng một chân đang dậm bên trên bụng Shidou – Kotori, quay người và chỉnh lại bộ đồng phục của mình.

Mái tóc dài thắt nhì bím vung vẩy lúc Kotori chăm chú nhìn Shidou với hai con mắt to tròn như hạt dẻ.

Mặc dù bị phát hiện khi đang nhảy trên bạn anh trai mình, nhưng lại em ấy lại không lầm bầm chửi rủa như một người bị bắt gặp khi đang thao tác xấu. Có lẽ, cô ấy thiệt sự vui trong khi thấy Shidou vẫn thức dậy.


*

Và Shidou đang có một góc nhìn rất nhìn rất đẹp mắt – đập vào mắt cậu ta là quần lót của Kotori.

Nó không chỉ là đơn thuần là "lộ hàng". Cái gì cũng phải có số lượng giới hạn của nó chứ.

"Gì thế? Anh trai đáng yêu của em!"

Kotori đáp lời – với vẫn giữ nguyên bàn chân bên trên bụng cậu ta.

Nhân tiệc, Shidou không "dễ thương" một một chút nào đâu.

"Bước ra nào. Em nặng nề quá đấy."

Kotori gật gật chiếc đầu, với nhảy khỏi giường.

"Hự!"

"Ahahaha, "hự"! Ahahahaha!"

"…"

Shidou không nói gì, chỉ quấn chăn lên đầu.

"Ahh! Này~! Sao anh lại ngủ tiếp thế!"

Kotori lên giọng, với lay tín đồ cậu.

"Mười phút nữa thôi mà…"

"Không đời nào~! Dậy thôi!"

Shidou ngồi dậy, đờ bạn ra sau khoản thời gian bị Kotori nhấp lên xuống nãy giờ, tiếp đến ngáp lâu năm một tiếng.

"C—Chạy đi…"

"Eh?"

"…Thật ra, anh vẫn nhiễm buộc phải virus "nếu không được ngủ thêm 10 phút nữa thì mình đang cù léc em gái đến chết", a.k.a T—virus…"

"Gì—Gì thế!?"

Kotori kêu lên ngạc nhiên, như tín đồ vừa thấy thông điệp của người thiên hà vậy.

"Chạy đi…khi anh vẫn còn kiểm soát được khung hình của mình…"

"N—Nhưng, còn anh thì sao!?"

"Em chưa hẳn lo…chừng như thế nào em vẫn an toàn…"

"Không thể nào! Anh ơi!"

"Gràoooo!"

"Aaaaaaaaaaa!"

Shidou bật dậy, vung vẩy đôi tay và hằm hừ một cách thích thú khi Kotori vụt chạy ra ngoài với tiếng la thất thanh.

"…Haizz."

Cậu thở dài, với rồi lại cuộn bản thân vào chăn. Bây chừ vẫn không tới 6 giờ.

"Hay ghê…"

Khi sẽ càu nhàu, Shidou thốt nhiên nhớ lại.

Bộ não vẫn còn đấy ngái ngủ bắt đầu tỉnh dậy, cùng cậu dần dần nhớ về đêm tối qua.

Bố chị em họ đã đi công tác từ hôm qua.

Shidou đã có phân công làm "bếp trưởng tạm thời", và bởi vì cậu ta không xuất sắc trong câu hỏi thức dậy sớm, nên cậu đang nhờ Kotori tấn công thức.

"A…"

Shidou cảm xúc như mình vừa làm một điều gì đó xấu xa, với cậu gấp rút rời khỏi giường.

Cậu đè làn tóc rối bù xuống, cố gắng nhịn một cái ngáp dài, tiếp đến lê chân ra ngoài.

Lúc đó, Shidou bỗng nhìn vào loại gương nhỏ tuổi treo bên trên tường.

Một tín đồ với làn tóc lòa xòa trước trán – rất có thể do nhiều ngày chưa giảm – đang nhìn Shidou với hai con mắt khép hờ.

"…"

Ánh mắt đẫn đờ và cái nhìn thiểu não.

Thở dài, cậu ta bước xuống ước thang, với vào phòng khách.

"…Cái tai quái gì ráng này?"

Trước mắt cậu ta là một trong cảnh tượng tương đối "khác thường".

Cái bàn gỗ thân phòng đã bị lật lại, như một sản phẩm rào chắn. Vùng sau nó là một cái đầu với nhị bím tóc đã lúc lắc.

"…"

Shidou rón rón rén lại gần mẫu bàn.

Như dự đoán, Kotori sẽ ngồi ôm gối, run rẩy làm việc đó.

"Gràoooo!"

"Aaaaa! Aaaaaaaa!"

Kotori, với đôi chân sẽ run rẩy, hét lên tuyệt vọng khi Shidou va vào vai cô bé.

"Bình tĩnh nào! Anh đây."

"Ưư! Ư…? A—Anh đấy à?"

"Ừm, đúng vậy."

"Anh…anh không còn nhiễm vi khuẩn rồi à?"

"Ổn rồi. Em là các bạn của Kotori mà."

"Ồ, ồồồ."

Khuôn mặt mệt mỏi của Kotori dãn ra khi Shidou giả cỗ nói theo phong cách em bé bỏng với cô.

"Xin lỗi, xin lỗi. Anh đi làm bữa sáng ngay đây."

Sau khi buông tay thoát ra khỏi người Kotori, Shidou đứng dậy, dựng chiếc bàn lại đúng vị trí cũ, và vào bếp.

Bố mẹ của Shidou đang thao tác ở một công ty điện tử lớn mà họ là người sáng lập, bắt buộc hai fan thường không tồn tại ở nhà.

Lúc đó, Shidou là người phải chăm sóc cho bữa ăn cho tất cả gia đình, bắt buộc cậu ta sẽ quen với vấn đề này. Thực tế, cậu có niềm tin rằng mình hoàn toàn có thể sử dụng vẻ ngoài làm bếp tốt hơn cả mẹ.

Khi Shidou đang lấy trứng ra từ tủ lạnh, cậu nghe thấy giờ TV sinh sống sau lưng. Có vẻ như Kotori đã bình tâm lại và đang coi TV.

Nghĩ lại thì, Kotori bao gồm thói thân quen vừa ăn uống vừa xem tử vi phong thủy hay bói toán.

Thường thì mấy trò bói toán sẽ sở hữu được ở cuối chương trình, và thường thì nó cũng chỉ là phần đông thứ dự kiến vớ vẩn thôi. Sau khi lướt qua toàn bộ các kênh, dường như như em ấy vẫn xem một bạn dạng tin chán ngắt.

"––Sáng sớm nay, ngơi nghỉ vùng nước ngoài ô tp Tenguu––"

"Hửm?"

Chợt nghe thấy một trong những phần bản tin vô bổ mà thường chỉ tương xứng để có tác dụng nhạc nền, Shidou nhíu mày.

Lý vì chưng rất 1-1 giản. Vì cái thương hiệu đó khôn cùng quen thuộc.

"Hm? Nó sống khá sát đây. Có gì vừa mới xẩy ra à?"

Liếc qua bàn ăn, cậu nheo mắt lại và nhìn chăm chú vào TV.

Trên màn hình hiển thị là hình ảnh một bé đường đã bị phá diệt theo một cách không thể tin được.

Những tòa bên và nhỏ đường đang trở thành một lô gạch vụn.

Nó y như vừa bị thiên thạch đâm vào, hoặc là vì một đợt không kích.

Shidou nhăn mặt, thở dài.

"Ahhhh…hóa ra đó là 1 trong những cơn chấn động."

Cậu lắc đầu, như thể vẫn quá quen thuộc với nó

"Không gian chấn" – là một trong những hiện tượng bất thường xảy ra ở một khu vực rộng lớn.

Nó là 1 thuật ngữ, dùng làm chỉ sự phân phát nổ, chấn động, biến mất, cùng những sự việc không rõ vì sao khác xảy ra ở những thời gian và thời gian ngẫu nhiên.

Giống như một ý tưởng phát minh bất hốt nhiên của một nhỏ quái vật, tiêu diệt một tuyến đường chỉ bởi vì nó muốn.

Đó là những hiện tượng không thể phân tích và lý giải được.

Lần đầu tiên nó xảy ra là vào khoảng 30 năm trước.

Nó tấn công thẳng vào khu vực trung trọng tâm giữa Á—Âu –một phần Xô Viết, china và Mông Cổ đã mất tích chỉ vào một đêm.

Thời nay, những bức ảnh trong sách giáo khoa cũng đủ có tác dụng cậu rùng mình.

Mọi máy như bị cuốn khỏi mặt đất, chẳng còn điều gì khác sót lại cả.

Con số mến vong vào thời gian 150 triệu người. Đó là thảm họa lớn số 1 trong lịch sử nhân loại.

Sáu mon tiếp theo, vài ngôi trường hợp giống như với quy mô nhỏ dại hơn ra mắt trên toàn nuốm giới.

Shidou cần yếu nhớ được con số chính xác, cứng cáp là vào tầm khoảng năm mươi.

Trên mặt đất, bên trên biển, ở nhị cực, ngay cả ở những quần đảo nhỏ, fan ta đã ghi nhận các vụ vấn đề như thế.

Dĩ nhiên, Nhật phiên bản cũng chịu phổ biến số phận.

Sáu tháng sau thảm thảm kịch Eurasia, từ bỏ phía nam Tokyo mang đến Kanagawa đã bị tàn phá sạch, giống hệt như một cục gôm vừa tẩy vùng đất đó khỏi bạn dạng đồ.

Đúng vậy – này cũng là khu vực mà Shidou đã sống.

"Nhưng nó đã chợt ngột xong lại trong một khoảng chừng thời gian, đúng không? lý do nó lại ban đầu diễn ra liên tục nhỉ?"

"Chẳng rõ nữa…"

Kotori nghiêng đầu khi nghe đến thấy câu hỏi của Shidou.

Sau thảm họa sinh hoạt Nam Kanto, không tồn tại cơn chấn cồn nào xảy ra trong một khoảng thời hạn dài.

Tuy vậy, năm năm trước, ở thành phố Tenguu, nó lại thường xuyên xảy ra.

Hơn nữa, đa số diễn ra ở––Nhật Bản.

Dĩ nhiên, con bạn không ngồi chơi xơi nước vào suốt nhì mươi lăm năm kia.

Ba mươi năm trước, bước đầu từ những khu vực đã được tái xây dựng, các hầm trú ẩn vẫn được gây ra với vận tốc chóng mặt.

Khi con bạn đã có chức năng dự dự báo được các cơn chấn động, team phản ứng JSDF đã có thành lập.

Công việc của mình là tới các nơi bị tàn phá, và phát hành lại phần đông gì đã trở nên phá hủy.

Nhưng các bước đó chỉ bao gồm thể diễn đạt bằng hai chữ "ma thuật".

Dù sao thì, mọi thứ đã trở nên phá hủy hoàn toàn đó, lại rất có thể khôi phục vào một khoảng thời gian ngắn đến không ngờ.

Công việc của họ luôn luôn được giữ túng mật, chính vì như thế không tất cả một chút tin tức nào lòi ra ngoài cả. Nhưng nếu như bạn thấy một tòa đơn vị vừa bị hủy hoại trở lại tất cả trong một đêm, chắc chắn chắn bạn sẽ nghĩ sẽ là ma thuật thôi.

Tuy vậy, mang dù các bước khôi phục ra mắt rất nhanh, không có nghĩ là các đợt chấn hễ đó không nguy hiểm.

"Hình như khu này gần đây xảy ra nhiều cơn chấn đụng nhỉ? độc nhất là vào năm ngoái."

"…Hmm, có lẽ rằng vậy, à. Chắc hẳn rằng là tương đối sớm…"

Kotori lẩm bẩm lúc đung đưa tín đồ trên ghế sofa.

"Sớm? vật gì sớm cơ?"

"Nnn…nhông nhó nhị nhâu."

Hình như giọng của Kotori tương đối kỳ.

"…"

Shidou lặng lẽ lại gần sofa.

Có thể Kotori đang phát hiện tại ra, do khi Shidou tiến lại ngay gần thì em ấy ngoảnh mặt đi.

"Kotori, quay lại đây một ít nào."

"…"

"…"

*bụp*

"Chụt!"

Kotori ghì đầu lại, và hối hả quay đi. Cổ họng em ấy phạt ra tiếng siêu lạ.

Shidou đã thấy được mẫu vậy nên thấy trong mồm Kotori, với thở dài.

"Thiệt tình."

Mặc mặc dù sắp ăn sáng, dẫu vậy Kotori lại ngậm một cây kẹo Chupa Chups mếm mộ của em ấy.

"Này! Anh đã bảo là không được ăn uống kẹo trước lúc ăn sáng mà."

"NNNnnn! NNNnnn!"

Shidou rút cây kẹo ra, còn Kotori đang chũm chống lại bằng phương pháp ngậm chặt miệng.

Cậu ta cảm thấy trở ngại khi ước ao cốc đầu cô em gái của mình, do thật sự Shidou không muốn đánh một sinh vật dễ thương như thế.

"…Hừm. Phải ăn uống hết ăn sáng đấy, nghe chưa!"

Cuối cùng thì Shidou cũng nên nhượng bộ. Cậu ta xoa đầu em gái mình, với trở vào bếp.

"Ohhh! Em yêu anh các lắm, anh trai!"

Shidou vẫy tay một cách dễ chịu và trở về với công việc.

"…Nhắc bắt đầu nhớ, hôm nay làm Lễ khai giảng phải không nhỉ?"

"Đúng vậy ạ~."

"Vậy là em sẽ về vào buổi trưa à…Em muốn nên ăn những gì không?"

Sau khi suy nghĩ thật lâu cùng rất một giờ "Hmmm", Kotori thời điểm lắc đầu, và đột nhiên đứng dậy.

"Phần ăn đặc biệt cho trẻ em em."

Nó là phần nạp năng lượng ở một nhà hàng quán ăn gần đó.

Shidou đứng thẳng fan dậy, cùng cúi đầu xin lỗi.

"Cái đó không thể chuẩn bị ở công ty được."

"Ehh~"

Kotori ngậm chặt cây kẹo, tỏ vẻ ko hài lòng.

Shidou thở dài, và rồi vươn vai ra.

"Thôi thì, cho dù sao trên đây cũng là 1 dịp quánh biệt, vậy nên bọn họ sẽ đi ăn ngoài."

"Oaaa! Thật ko anh!?"

"Ừm. Vậy thì, bọn họ sẽ gặp gỡ nhau trước cửa nhà hàng sau giờ học nhé."

Kotori xoa tay với vẻ phấn khích.

"Không được nói nhị lời. Anh đang hứa rồi đấy nhé! chúng ta sẽ nạp năng lượng ở đó cho dù là động đất hay hỏa hoạn hay chấn hễ hay nhà hàng bị khủng tía tấn công!"

"Không, nếu có khủng tía thì bọn họ sẽ không ăn ở đó đâu."

"Nhưng anh phải có mặt ở đó đấy!"

"Được rồi, anh biết mà."

Kotori vung tay lên trời với một giờ "Yahoo" thiệt to sau khi nghe Shidou nói thế.

Shidou không nghĩ là rằng tôi đã quá hào phóng. Ừm, cho dù sao hôm nay cũng là dịp đặc biệt mà.

Từ hôm nay, họ đã phải ẩm thực ăn uống ở nhà một mình trong một khoảng thời gian, nhưng hôm nay là một ngày đặt biệt. Phung phí một chút ít cũng không sao.

Mà, một bữa tiệc 780 im cho trẻ em chắc cũng được tính là "phung phí" nhỉ.

"Nnnn…"

Shidou choạc người, mở cánh cửa sổ nhỏ dại trong khu nhà bếp ra.

Bầu trời trong veo quá. Bao gồm vẻ lúc này sẽ là một trong những ngày đẹp mắt trời đây.

Phần 2

Shidou đến trường vào khoảng 8:15

Sau khi xem danh sách lớp nghỉ ngơi hành lang, cậu bước vào lớp – nơi mà cậu đã mài đũng quần trong suốt một năm tới.

30 năm trước, từ lúc cơn chấn động đầu tiên xảy ra, khu vực từ nam Tokyo cho Kanagawa – quanh vùng bị phá hủy trọn vẹn bởi một cơn chấn hễ – sẽ được kiến tạo lại như thể nơi thử nghiệm cho một trong những kỹ thuật mới.

Nơi Shidou đã theo học, ngôi trường Trung học Raizen, cũng là một trong những nơi như thế.

Ngôi trường này là 1 trong những kết quả đáng trường đoản cú hào. Thật khó khăn tin là một trong những nơi như vậy này chỉ mới được xây dựng cách đó mấy năm. Nó gần như ở trong đk tuyệt hảo. Cùng dĩ nhiên, một hầm trú ẩn tân tiến đã được xây kèm với nó.

Vì thay nên không ít người ý muốn vào học tập ở đây. Cho nên Shidou – người ý muốn học tại chỗ này "vì nó gần nhà" – đã phải học tập rất siêng chỉ.

"Mmm…"

Khẽ ngân nga trong miệng, cậu bắt đầu quan gần kề lớp học.

Vẫn còn khá nhiều thời gian trước lúc tiết công ty nhiệm bắt đầu, nhưng đã có rất nhiều người nghỉ ngơi đây.Có không ít người phấn khích bởi được ở chung lớp cùng với nhau, một số khác thì ngồi một mình, trông có vẻ buồn chán, với số khác thì lại có những biểu lộ khác nhau…nhưng dường như như Shidou lạ lẫm ai cả.

Khi Shidou quay đầu lại để xem sơ đồ lớp học,

"––Itsuka Shidou."

Bất ngờ, một giọng nói đều đều phát ra ở phía sau sống lưng cậu.

"Hửm…?"

Cậu ta không nhận thấy được giọng nói đó, nên quay xuống cùng với vẻ tò mò.

Một cô bé mảnh dẻ vẫn đứng đó.

Mái tóc ngắn đụng vai, cùng khuôn mặt trông như búp bê.

Có lẽ, không có ai phù hợp với từ "búp bê" hơn bạn này.

Tuy vậy. Khuôn khía cạnh thanh tú ấy không biểu thị tí xúc cảm nào.

"À ừm…"

Shidou lập cập liếc nhìn xung quanh.

"…Mình à?"

Vì quan yếu tìm ra một ai khác có tên là Itsuka Shidou, đề xuất cậu cho rằng cô ấy đang điện thoại tư vấn mình.

"Vâng."

Cô gái đó trả lời không chút vị dự, với khẽ nghiêng đầu về phía Shidou.

"Sao cậu lại biết thương hiệu mình…?"

"Cậu không nhớ à?"

"…Ừm."

"Tớ hiểu."

Shidou vấn đáp một bí quyết ngại ngùng, và cô nàng đó, với vẻ mặt thất vọng, trả lời ngắn gọn cùng trở về ghế ngồi gần cửa ngõ sổ.

Cô ấy ngồi đó, lôi ra một thứ hệt như một cuốn sách khuyên bảo kỹ thuật, và bước đầu đọc nó.

"Chuyện gì…vừa mới xảy ra vậy?"

Shidou ôm mặt.

Có vẻ như cô ấy có quen biết cùng với cậu, tuy nhiên cả hai đã gặp gỡ nhau chưa?

*bốp*

"Đauuu!"

Khi Shidou vẫn chìm trong để ý đến thì sườn lưng cậu bị ai kia đập siêu mạnh.

"CẬU LÀM GÌ THẾ, TOMODACHI!?"

Cậu ta biết ngay thủ phạm là ai, với Shidou vừa chửi vừa xoa xoa cái sườn lưng của mình.

"Này, trông mi cũng sung mức độ nhỉ, dâm thú Itsuka."

Tonomachi Hiroto – bạn của Shidou, trước khi lộ rõ niềm vui khi được ở tầm thường lớp với thằng bạn cũ, thì cậu ta đang khoanh tay lại, cùng gồng bản thân lên, như thể ước ao khoe cơ bắp cuồn cuộn và mái tóc vuốt sáp trơn mượt đó.

"…Dâm…Cần giải mã thích?"

"Dâm thú chứ liệu có còn gì khác nữa. Bắt đầu rời mắt ngoài mày bao gồm mấy giây cơ mà mày sẽ trở nên nam tính mạnh mẽ thế này à. Sao mi quen được với Tobiichi, hả?"

Vòng tay qua cổ Shidou,Tonomachi hỏi cùng với một thú vui mỉm.

"Tobiichi…? Ai thế?"

"Nào nào, chớ giả dở hơi chứ. Hai tín đồ vừa mới thủ thỉ vui vẻ mà, yêu cầu không?"

Tonomachi hất cằm về phía cửa sổ.

Về phía cô gái đó.

Như thể biết rằng mình hiện giờ đang bị nhìn trộm, Tobiichi ngẩng mặt lên, và quay trở lại nhìn hai phái mạnh trai.

"…"

Shidou đơ mình, cậu ngượng ngùng quay khía cạnh đi địa điểm khác.

Mặt khác, Tonomachi lại vẫy tay cười xin chào vui vẻ.

"…"

Cô gái ấy không có một chút phản ứng cùng với Tonomachi, và quay đầu lại vào quyển sách.

"Thấy chưa, cô ấy thời điểm nào cũng tương tự thế đấy. Đó là người khó sớm nhất trong đám phụ nữ đấy. Cô ấy giống như là một nàng công chúa băng giá bán ấy. Mày đang làm phương pháp nào nhằm bắt chuyện với cô ấy thế?"

"Hả…? M—Mày đang nói gì thế?"

"Đùa à, mày phân vân thật à?"

"…Hmm, năm kia cô ấy có học thông thường với bọn họ à?"

Tonomachi ôm mặt sau thời điểm nghe Shidou hỏi thế.

"Thôi nào, đó là Tobiichi, Tobiichi Origami đấy. Cô ấy là khả năng mà vào trường này ai ai cũng biết. Ngươi chưa khi nào nghe đến à?"

"Không, đó là lần đầu, nhưng…cô ấy xuất xắc lắm à?"

"Tuyệt vời không lành vẫn chưa đủ. Cô ấy luôn đạt thứ hạng cao nhất, với trong kỳ khám nghiệm vừa rồi, điểm của cô ấy ấy lọt được vào hàng đứng đầu của nước nhà đấy."

"Hảảả? tại sao một người như thế lại học tại chỗ này chứ?"

"Không biết. Vì gia đình chăng?"

Tomonachi nhún mình vai, rồi tiếp tục.

"Dù sao thì, còn nhiều thứ nữa cơ. Điểm thể dục của cô ấy cũng cao chết giả ngưởng, và cô ấy cũng khá là xinh đẹp. Năm ngoái, vào "Bảng xếp hạng 13 nữ giới được ái mộ nhất", cô ấy đứng số ba đấy. Mày ko thấy sao?"

"Tao còn lần chần là tất cả một thứ như vậy nữa kìa. Rộng nữa, 13 à? vì sao lại là 13 chứ?"

"Vì bạn lập ra bảng xếp hạng này đứng số 13."

"…À à."

Shidou cười cợt yếu ớt.

"Nhân tiện, "Bảng xếp hạng các bạn trai được ưa thích nhất" đã lên tới mức 358 fan rồi đấy."

"Nhiều thế!? tức là mấy fan ở cuối là tệ tốt nhất còn gì? Đây cũng chính là ý của bạn lập ra nó à?"

"À. Anh ấy là bạn không lúc nào chịu đầu hàng cả."

"Mày hạng mấy cố gắng Tomonachi?"

"358."

"Thằng lập ra tính năng này là ngươi à!?"

"Nói chung, tao làm việc hạng này là vì: "Cậu ta có vẻ như đam mê tình dục quá mức", "Cậu ta khá rậm lông", "Móng chân cậu ta hơi bốc mùi"."

"Đúng là chiếc hạng tệ tuyệt nhất mà!"

"Ừm, cho dù sao thì nó cũng đỡ hơn là không một ai bầu cho. Ít tuyệt nhất thì tao vẫn còn đó được điểm trừ."

"Mày đi tương đối xa rồi đấy. Với chiếc thứ hạng như vậy này thì cực tốt là mày đề xuất bỏ cuộc đi."

"Đừng lo Itsuka. Mảy cũng rất được vào bảng xếp hạng với biệt danh Mr.Bí Ẩn, và được 1 phiếu, đứng hạng 52."

"Đó chưa phải là loại tao mong nói!"

"Và nguyên nhân là: "Cậu ta bao gồm vẻ không tồn tại hứng thú cùng với phụ nữ", "Nói thật, cậu ta trông kiểu như gay quá."."

"Thằng gay nào bịa đặt đó thế!"

"Bình tĩnh nào, vào bảng xếp thứ hạng "Cặp đôi hoàn hảo" do những hủ chị em bầu chọn, tao với mày đứng độc nhất đấy."

"NÓ KHÔNG VUI LẮM ĐÂU!"

Shidou la lên. Cậu ta hơi băn khoăn lo lắng về địa điểm "đầu bảng" của mình.

Tuy vậy, có vẻ như Tonomachi không ân cần lắm (hoặc có lẽ rằng cậu ta vẫn vượt qua nó rồi).

Cậu chỉ khoanh tay trở lại chủ đề cũ.

"Dù gì thì, ko nói quá lúc nói rằng cô ấy là người nổi tiếng nhất trường. Itsuka này, sự lạnh nhạt của ngươi cũng cần làm Tonomachi béo tốt này phải quá bất ngờ đấy."

"Mày đang tính biến chuyển cái gì vậy?"

Shidou vừa hỏi ngừng thì giờ đồng hồ chuông rất gần gũi mà cậu ta đã nghe suốt một năm vang lên.

"Chậc."

Nhắc new nhớ, cậu ta vẫn không kiếm nơi ngồi.

Shidou tìm khu vực ngồi của chính mình theo sơ thiết bị trên bảng, với thả dòng cặp của bản thân mình vào số ghế ở hàng vật dụng hai tính từ cửa sổ.

Và cậu chợt nhận ra.

"…A."

Số phận thiệt trớ trêu.

Cậu vẫn ngồi kế con fan xuất nhan sắc đó.

Tobiichi Origami vẫn đóng cuốn sách và bỏ vào hộc bàn trước lúc chuông reng.

Cô ấy đang nhìn thẳng về phía trước. Dáng tín đồ của cô khôn cùng đẹp.

"…"

Shidou bỗng đỏ mặt, và quay trở lại nhìn về phía bảng đen.

Cùng lúc, góc cửa được mở ra. Một phụ nữ nhỏ dại nhắn, treo mắt kính gọng nhỏ dại bước vào lớp.

Học sinh vào lớp phấn khích thì thầm.

"Đó là Tama—chan…"

"A, Tama—chan kìa."

"Thật à? Yeahhh!"

Ai cũng vui tươi khi thấy cô ấy.

"Được rồi. Chào cả lớp. Cô đã là giáo viên chủ nhiệm của lớp bên trong năm nay, tên cô là Okamine Tamae."

Giáo viên môn làng mạc hội của lớp – Okamine Tamae – biệt danh: Tama—chan – nói một cách chậm rãi và cúi đầu chào phần đông người. Cặp mắt kiếng trượt vơi xuống, có lẽ vì nó hơi rộng, bắt buộc Tama—chan gấp rút chỉnh nó lại bằng cả nhì tay.

Khuôn mặt trẻ con cùng cơ thể nhỏ tuổi nhắn giống một học tập sinh, cộng với cá tính hòa nhã, yêu cầu cô rất nổi tiếng với tương đối nhiều học sinh.

"…?"

Shidou ngồi yên lặng giữa đám học viên ồn ào ấy.

Bên trái Shidou là Origami – người đang chú ý nhìn cậu.

"…"

Trong nhoáng chốc, hai con mắt họ gặp mặt nhau. Shidou hối hả đảo đôi mắt sang phía khác.

Tại sao cô ấy lại quan sát Shidou – không, hoàn toàn có thể là cô chỉ quan sát một thứ gì đấy sau sườn lưng cậu. Nhưng bây giờ đây, cậu quan trọng nào bình tĩnh lại được.

"…Ch—Chuyện gì đang xảy ra với mình thế…?"

Mồ hôi chảy lâu năm trên khuôn phương diện của cậu ta.

Ba tiếng đồng hồ thời trang đã trôi qua.

"Itsuka~, bây giờ mày thủng thẳng đúng không, đi ăn kèm tao coi."

Lễ khai giảng đang kết thúc, lác đác vài bạn đã về sau thời điểm đã làm dứt việc. Tonomachi, cùng với cặp đeo mặt vai, lại gần với bắt chuyện cùng với cậu ta.

Trừ hầu hết tiết khám nghiệm thì hi hữu khi học viên được ra về vào buổi trưa. Đã bao gồm một vài team tụ tập lại và đang ra quyết định xem sẽ ăn trưa sinh hoạt đâu.

Shidou tính gật đầu, mặc dù vậy, cậu chợt "à" lên một tiếng.

"Xin lỗi, lúc này tao bao gồm hẹn rồi."

"CÁI GIỀ? cùng với gái à?"

"Ừ, thì…đúng vậy."

"KHÔNG THỂ NÀO!!"

Cánh tay của Tonomachi chế tạo ra thành hình chữ V, hệt như trong logo sản phẩm của Glico vậy.

"Cái tai quái gì đã xẩy ra trong kỳ du lịch xuân thế!? mày không đa số không thỏa mãn khi được nói chuyện thân thiện với Tobiichi, nhưng mà giờ còn hẹn nạp năng lượng trưa cùng với một cô gái khác à!? Chẳng phải bọn họ đã hứa hẹn là sẽ biến đổi "pháp sư" với nhau sao!?"<1B 1>

"Tao không đừng quên đã hẹn như vậy…mà, đó chỉ nên Kotori thôi mà."

Khi nghe thấy thế, Tonomachi thở phào dịu nhõm.

"Khỉ thật, đừng hù tao như vậy chứ!"

"Mày mới là thằng hoang tưởng nãy giờ đồng hồ đấy."

"Mà, nếu chính là Kotori thì không sao. Mang lại tao đi thuộc với, được không?"

"Mm? À, chắc chắn rằng được…"

Ngay lúc Shidou vừa dứt lời, Tonomachi liền thủ thỉ vào tai cậu ta.

"Này này, Kotori—chan vẫn là học sinh năm hai trung học, bắt buộc không? ví như em ấy có bạn trai thì sao?"

"Hả?"

"Ừm, tao không tồn tại ý gì đâu, tuy thế nếu Kotori—chan có bạn trai là sempai học năm bố thì sao?"

"…Quên rất nhiều gì tao vừa nói nhé. Mày chớ hòng được đi tầm thường với tao."

Shidou nheo đôi mắt lại, và đẩy khuôn mặt—đang—tiến—sát—lại—gần của Tonomachi ra.

"Haha. Tao chưa hẳn là mấy thằng xuất xắc phá hoại hạnh phúc gia đình của bạn khác đâu. Tao chỉ giỡn thôi mà."

"Mày lúc nào thì cũng chém gió cả."

Tonomachi đem hai tay ôm mặt, và làm vẻ mặt đáng yêu đến khó khăn tin.

"Nhưng mà, mày ko thấy là Kotori—chan rấttt là dễ thương à? Phải có phúc cha đời thì mới được sống tầm thường với em ấy đấy."

"Nếu gồm em gái thì mày sẽ phải quan tâm đến lại đấy."

"Ah…vậy là nó đúng. Hóa ra những người dân có em gái đều không có hứng thú cùng với em mình à?"

"Đúng vậy. Đó chưa phải là nhỏ gái. Đó chỉ là những sinh vật với tên "em gái" mà lại thôi."

Shidou nhấn mạnh, cùng Tonomachi cười nhẹ nhàng.

"Vậy à."

"Vậy đấy. Ví như mày vừa tìm thấy một đứa "không giống con gái", thì đó hoàn toàn có thể là một đứa "em gái" đấy."

"Vậy, chị gái thì sao?"

"…Chị gái là gì thế?"

"Hay nhỉ!"

Tomonachi cười giòn giã.

––Vào thời gian đó.

UUUUUUUUUUUUUUuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu––––––––––––—

"Hửm?"

Cửa sổ lớp bỗng dưng rung lên kinh hoàng khi giờ đồng hồ chuông thông báo vang lên.

"Ch—Chuyện gì vậy?"

Tonomachi xuất hiện sổ và quan sát ra bên ngoài. Bị bất thần bởi giờ đồng hồ còi, một lũ quạ tá hỏa bay vụt lên trời.

Những học viên còn trong lớp kết thúc nói, đưa góc nhìn nhau.

Xem thêm:

Sau đó, một các giọng nói phát ra từ một cái máy làm sao đó, và được ngắt ra từng chữ, rất có thể là để cho dễ nghe, vang lên.

"––Đây không hẳn là diễn tập. Đây ko phải, diễn tập. Dự báo: sẽ có một cơn không gian chấn. Hầu như người, xin hãy di chuyển đến hầm trú ẩn sát nhất, ngay lập tức lập tức. Nói lại––"

Ngay lập tức, mọi tín đồ trở nên ồn ào.

Một trận không khí chấn.

"Thiệt hả trời?"

Tonomachi than thở.

Tuy vậy, thay vì la hét trong hoảng sợ, Shidou, Tonomachi và những học viên khác vào lớp thường rất bình tĩnh.

Không ai trong những họ băn khoăn lo lắng cả.

Sau sự kiện ba mươi năm về trước, núm hệ của cậu đã làm được huấn luyện kỹ càng trong bài toán sơ tán cần thiết ngay từ khi học mẫu giáo.

Thêm nữa, họ đã ở trường. Ở đây luôn luôn có một hầm trú ẩn đủ cho toàn bộ mọi người.

"Hầm trú ẩn ở ngay đây mà. Chúng ta cứ vào kia trốn là chấm dứt chứ gì."

"Đ—Đúng vậy."

Tonomachi đồng tình.

Họ không chạy – nhưng dịch chuyển ra ngoài phòng với tốc độ sớm nhất có thể có thể.

Học sinh nối đuôi thành mặt hàng dài, chật kín đáo cả hành lang.

––Shidou khẽ cau mày.

Một người đang làm việc theo hướng ngược lại – một thiếu nữ sinh.

"Tobiichi…?"

Đúng vậy. Người đang làm việc dọc hiên chạy với lớp váy cất cánh phấp phắn đó là Tobiichi Origami.

"Này! Cậu đi đâu vậy? hầm ẩn nấp ở bên này––"

"Tớ ổn."

Origami dừng lại, vấn đáp ngắn gọn, rồi lại chạy tiếp.

"Ổn…sao mà…"

Shidou lúng túng, tuy thế rồi cậu ấy cũng trở lại hàng cùng với Tonomachi.

Cậu hơi băn khoăn lo lắng cho Origami, nhưng hoàn toàn có thể là cô ấy chỉ quên một trang bị gì đó.

Thực tế, mặc dù đã bao gồm cảnh báo, nhưng cơn chấn động sẽ không xảy ra ngay. Nếu cấp tốc chân thì cô ấy vẫn ổn thôi.

"B—Bình tĩnh nào những em! Nó, vẫn ổn, nên từ từừừừừ. Hãy ghi nhớ "Okashi". O—ka—shi: ko đẩy, không chạy, đầu lâuuu."

Đó là giờ đồng hồ của Tama—chan – bạn đang chỉ dẫn các học sinh đến hầm trú ẩn.

Vài tín đồ cười khúc khích.

"…Mình cảm thấy bình tĩnh hơn khi bắt gặp cô hoảng sợ như chũm đấy."

"Công nhận."

Shidou mỉm cười, với Tonomachi cũng thế.

Khi thấy một cô giáo như Tama—chan, học viên không số đông không thấy căng thẳng mệt mỏi mà còn yên tâm hơn.

Lúc đó, Shidou bỗng nhớ ra một thứ, cậu ta lục túi cùng lấy smartphone di động của mình ra.

"Hm? Itsuka, tất cả chuyện gì thế?"

"Không có gì đâu."

Cậu ta lờ thắc mắc đó, tìm cái brand name "Itsuka Kotori" trong lịch sử dân tộc cuộc call và hotline cho em ấy.

Tuy vậy – cậu ta không hotline được. Dù đã thử tương đối nhiều lần nhưng tác dụng vẫn vậy.

"…Chết tiệt. Trù trừ con bé có tìm kiếm được chỗ trú không nữa."

Nếu em ấy chưa bong khỏi trường thì rất nhiều thứ đang ổn.

Rắc rối sinh hoạt chỗ, em ấy rất có thể đã rời khỏi trường cùng đang trên phố đến công ty hàng.

Thật ra, bao gồm hầm trú ẩn ở sát đó, nên thông thường thì Shidou không phải lo ngại gì…nhưng không hiểu tại sao lần này cậu ta lại có xúc cảm bất an.

Hình hình ảnh Kotori ngoan ngoãn đứng hóng trước cửa quán ăn như một chú cún luôn vâng lời nhà bỗng xuất hiện trước mắt Shidou.

"Hứa rồi nhé". Câu nói đó cứ vang vọng vào đầu cậu.

"Ừ—Ừ thì tôi đã hứa là sẽ xuất hiện ở đó trong cả khi một cơn chấn cồn xảy ra, nhưng…em ấy chắc cũng không ngốc đến cố kỉnh đâu…Ờ quên, bản thân còn loại đó mà."

Shidou hoàn toàn có thể xác định vị trí của Kotori dựa vào vào khối hệ thống GPS thiết lập trong điện thoại thông minh của em ấy.

Cậu rước điện thoại của chính mình ra, và nhanh lẹ xác xác định trí của Kotori trên phiên bản đồ.

"…"

Cổ họng cậu nghẹn lại.

Cái chấm màu đỏ trên phiên bản đồ cho thấy Kotori đã ở trước nhà hàng.

"Con ngớ ngẩn này…"

Shidou vừa chửi vừa chạy thoát ra khỏi hàng.

"N—Này, Itsuka, mi chạy đâu thế?"

"Xin lỗi! Tao quên chút đồ! ngươi cứ đi trước đi!"

Cậu vội trả lời Tonomachi, và rồi chạy về phía cổng.

Shidou nhanh lẹ thay giày, cùng loạng chạng chạy ra ngoài.

Vượt qua ngoài cổng trường, cậu nhắm đến ngọn đồi trước mặt.

"…Phải tìm kiếm một khu vực nấp ở ngoài thôi…"

Shidou chạy với tốc độ sớm nhất có thể.

Một phong cảnh kỳ lạ chỉ ra trước mắt Shidou.

Không một trơn người. Ko có bất kỳ thứ gì gửi động.

Không còn ai ngơi nghỉ đây. Trong cả trên đường, trong công viên, tuyệt ở shop tiện lợi.

Vẫn còn lốt vết cho biết thêm đã có bạn từng nghỉ ngơi đây. Nhưng giờ thì không hề một ai cả. Y hệt như trong một bộ phim kinh dị.

Kể trường đoản cú thảm họa cha mươi năm trước, thành phố Tenguu vẫn tiếp tục phát triển vào sự phòng ngừa với những trận không gian chấn. Không chỉ riêng ở phần đông nơi công cộng, làm việc đây còn tồn tại tỉ lệ mái ấm gia đình có hầm ẩn nấp riêng cao nhất cả nước.

Vì đa số cơn chấn cồn gần đây, nên fan dân sơ tán càng ngày càng nhanh.

Nhưng…

"Tại sao nó vẫn còn đấy ngoan vậy đứng kia chứ…!"

Cậu la um lên, với mở điện thoại cảm ứng ra.

Dấu chấm trên năng lượng điện thoại cho thấy Kotori vẫn đã đứng đó.

Shidou thường xuyên chạy thật nhanh đến công ty hàng, trong những lúc quyết định hình phạt đến Kotori sẽ là 1 trong những màn búng trán dữ dội.

Đây không phải là một cuộc dạo chơi. Cậu đang làm việc đến kia với tốc độ nhanh nhất mức có thể.

Bàn chân của cậu bắt đầu đau, cùng ngón chân thì kia cứng lại.

Đầu óc cậu như con quay cuồng, trong cổ họng thì thô khốc, và răng thì kêu lập cập.

Tuy vậy, Shidou không giới hạn lại. Gian nguy hay mệt mỏi không có tác dụng chùn cách cậu. Vào đầu cậu ta giờ đồng hồ chỉ nghĩ đến việc phải mang đến chỗ của Kotori.

Nhưng––

"…?"

Shidou bỗng thấy thứ nào đó đang di chuyển phía trên đầu mình.

"Đó là…gì…"

Shidou nheo đôi mắt lại.

Ba…có thể là tư bóng người đang bay lơ lửng ngơi nghỉ trên trời.

Nhưng, Shidou chẳng thể nào chú ý đến nó nữa.

Vì––

"Uwahhh…!?"

Theo bạn dạng năng, cậu ta nhắm đôi mắt lại.

Con phố trước mắt cậu bỗng bao che trong một luồng ánh sáng chói lòa.

Tiếp theo đó là một tiếng nổ điếc tai, và sóng xung kích tạt qua người cậu.

"Cái––"

Shidou mang tay bịt mặt lại, cầm đứng vững. Nhưng vô ích.

Cơn gió như 1 ngọn cuồng phong, làm cậu ta mất thăng bằng, và té lộn nhào về phía sau.

"Cái…quái gì sẽ xảy ra…?"

Shidou lồm cồm trườn dậy, dụi dụi mắt.

"––Hả––?"

Trông thấy khung tiền cảnh mặt mình, Shidou thốt lên ngạc nhiên.

Cũng phải thôi. Do chỉ trong chớp mắt––

Con phố trước mặt cậu vẫn "biến mất", không hề dấu vết.

"Gì—gì gắng này, dòng quái gì thay này, trên đây là…"

Cậu cảm giác choáng váng.

Dù tất cả nói cố gắng nào đi chăng nữa, nó chắc hẳn rằng không phải là một trò đùa.

Giống như 1 thiên thạch vừa va vào Trái Đất.

Không, nói đúng hơn, hồ hết thứ trên mặt đất đã hoàn toàn biến mất.

Con mặt đường phía trước trông như một chiếc lòng chảo.

Ở góc con đường kia thì không không giống gì miệng núi lửa.

Và ngơi nghỉ đó, có thứ gì đấy như một khối kim loại dần dần nhô lên. Shidou quan yếu thấy rõ từng cụ thể do vẫn ở quá xa, tuy thế cậu thấy nó giống hệt như ngai vàng mà các vị vua trong game RPG thường hay ngồi lên.

Tuy vậy, điều đó không quan trọng.

Có một cô bé mặc một dòng váy kỳ lạ, đang đứng bên trên tay vịn của dòng ngai.

"Cô gái kia – nguyên nhân cô ấy lại ở chỗ này nhỉ?"

Tuy không thấy rõ, nhưng lại Shidou rất có thể nhận ra mái tóc đen dài và cái váy đang sáng lấp lánh kia. Chắc chắn rằng đó là một cô gái.

Cô ấy liếc nhìn khung cảnh xung quanh, và hốt nhiên quay khía cạnh về phía cậu ta.

"Un…?"

Cô ấy đã thấy Shidou. Gồm thể. Khoảng cách quá xa để có thể nói được gì.

Trong cơ hội cậu ta mải suy nghĩ, cô ấy đã bước đầu hành động.

Cô ấy vung tay, thế lấy một lắp thêm đang cắn vào chiếc ngai, với rút nó ra.

Nó hệt như – một thanh kiếm, với dòng lưỡi kiếm khổng lồ.

Lấp lánh huyền ảo như ước vồng, hay y hệt như một ngôi sao, đó là 1 trong những thanh tìm kỳ lạ.

Cô ấy xốc nó lên, để lại một vệt ánh sáng trên khía cạnh đất.

Và rồi––

"Eh…!?"

Cô ấy hướng đến phía Shidou, vung thanh tìm sang ngang, với một tiếng nổ lớn.

Cậu ta cúi đầu ngay lập tức lập tức. Nói cho đúng thì, nhị cánh tay đang nắm dữ thăng bằng cho Shidou đột nhiên mất rất là lực, và công dụng là từ đầu đến chân cậu đổ ụp xuống.

"Wha––"

Thanh kiếm lướt qua đầu của cậu.

Dĩ nhiên, thanh kiếm không thể "thật sự" chém trúng cậu với khoảng cách này.

Tuy nhiên, nó––

"…Haaaah––"

Shidou xoay đầu lại, và đôi mắt cậu mở to lớn trong gớm ngạc.

Nhà cửa, cây cối, biển khơi hiệu, phần lớn thứ phía sau sườn lưng cậu đã trở nên cắt ngang nhau.

Tiếng sụp đổ giống hệt như tiếng sấm rền trường đoản cú xa vọng lại.

"Éécc…!?"

Nó vượt quá khả năng nhận biết của Shidou. Tim cậu thắt lại.

––Chuyện gì cầm cố này?

Điều duy nhất cơ mà cậu gọi là nếu thời điểm nãy không kịp cúi xuống thì giờ cậu ta đã và đang lùn đi một khúc rồi.

"Đ—Đừng đùa chứ…!"

Shidou bò ra xa, như một fan bị mất nửa phần thân dưới. Càng nhanh càng tốt, càng xa càng tốt, cậu nên rời khỏi địa điểm này…!

Tuy vậy.

"––Ngươi cũng vậy…à"

"…!?"

Một giọng nói căng thẳng vang lên ở trên đầu cậu.

Bây tiếng thì cậu sẽ thấy rõ.

Trước đôi mắt cậu là cô nàng vừa new xuất hiện.

Đúng vậy, kia là người đứng giữa gò đổ nát khi nãy.

"A–"

Cậu ta thốt lên vào vô thức.

Cô ấy dường như cùng tuổi với Shidou, hoặc bao gồm thể nhỏ dại hơn.

Mái tóc black dài mang lại tận gối khóa lên khuôn phương diện vừa dễ thương vừa nghiêm túc đó.

Đôi đôi mắt như phạt ra một thứ ánh nắng kỳ ảo, tương tự như hai viên ngọc quý rất có thể phản chiếu lại bất kỳ thứ ánh nắng nào.

Vẻ xung quanh của cô ấy cũng rất lạ. Bộ váy đó hệt như của một công chúa, nhưng mà thật nặng nề để nói nó được làm từ vải xuất xắc là kim loại. Hơn nữa, từ đường nối, viền áo, phần váy, phần đông thứ như được thiết kế từ một thiết bị ánh sáng bí ẩn nào đó, chứ chưa hẳn là vật hóa học thông thường.

Và trong tay cô là 1 trong thanh kiếm cao gần bằng mình.

Tình huống khác thường.

Sự mở ra kỳ lạ.

Sự hiện nay diên hy hữu của cô ý ấy.

Shidou đúng ra phải để ý vào phần đông thứ đó.

Tuy nhiên.

Đôi mắt của cậu hiện giờ đang bị cuốn vào một trong những thứ nào đấy thuần khiết hơn.

"–––"

Trong phút chốc.

Cậu quên cả nỗi hại chết, quên cả thở, khi dán chặt hai con mắt mình vào cô gái đó.

Chỉ đề nghị như thế.

Cô gái đó, rất…đẹp.

" thương hiệu cậu…"

Shidou khẽ hỏi cô ấy.

"…là gì?"

Cô ấy cúi phương diện xuống đất.

Đó là câu hỏi xuất phát từ tận đáy lòng của cậu ta.

Tuy vậy…

" – Tôi không tồn tại tên."

Cô gái vấn đáp với ánh mắt buồn bã.

"…"

Vào lúc đó.

Khi góc nhìn hai tín đồ chạm nhau.

Cô gái vô danh với khuôn mặt u sầu, có vẻ như sắp đến khóc, rút thanh kiếm ra cùng với một giờ "keng" rét người.

"Khoan, khoan, khoan!"

Shidou la lên trong tuyệt vọng khi nghe giờ đồng hồ thanh tìm được rút ra.

Cô gái ấy nhìn Shidou cùng với vẻ cạnh tranh hiểu.

"…Gì thế?"

"C—Cậu đã tính làm những gì thế…!?"

"Dĩ nhiên là giết đơn vị ngươi rồi."

Mặt cậu tái xanh lúc nghe đến câu trả lời bình thản đó.

"T—Tại sao…!"

"Sao à…? Chẳng nên nó vượt rõ sao?"

Cô gái liên tục với vẻ mặt mệt mỏi.

"Chẳng cần ngươi cũng cho đây để giết ta à?"

"Hả…?"

Shidou há hốc mồm khi nghe tới thấy điều đó.

"…Mình không khi nào làm điều đó đâu."

"Hả…?"

Cô ấy nhìn cậu với một chút ngạc nhiên, xen lẫn một chút ít nghi ngờ, và một chút ít bối rối.

Tuy vậy, cô mau lẹ rời mắt ngoài Shidou, và quan sát mông lung vào khung trời xanh biếc.

Shidou cũng bắt chước ngước nhìn lên–

Cậu trố mắt nhìn, hơi thở như nghẹn lại.

Một vài ba người trong số những bộ bộ đồ kỳ kỳ lạ đang bay trên trời – và, tương đối nhiều tên lửa được phun ra từ trang bị vũ khí trên tay họ, cất cánh thẳng về phía nhị người.

"W—Whaaaaaaaaaaaaaaa!?"

Cậu ta đơ lùi lại theo bản năng.

Tuy vậy, Shidou vẫn sống.

"Eh…?"

Cậu thốt lên ngạc nhiên.

Những trái tên lửa đó sẽ lơ lửng trên không trung, như thể chúng hiện giờ đang bị giữ bởi 1 bàn tay vô hình.

Cô ấy thở nhiều năm một biện pháp bực bội.

"…Tại sao bọn họ không chịu đựng hiểu nhỉ, vật dụng này sẽ chẳng bao giờ làm gì được."

Cô vừa nói vừa siết chặt bàn tay không cầm kiếm.

Những quả tên lửa đột nhiên bị nghiền lại, và nổ tung.

Tiếng nổ khôn cùng nhỏ. Y hệt như năng lượng tạo nên ra đã bị hút vào trong.

Shidou cảm thấy thông cảm với những người dân đang bối rối ở trên kia.

Tuy vậy, họ vẫn không dứt tấn công. Thương hiệu lửa vẫn tiếp tục được phun ra.

"–Hà."

Cô ấy thở hắt ra. Nước mắt dường như như đã trào ra bất kể lúc nào.

Giống như lúc cơ mà cô chĩa tìm vào cậu ta.

"–––"

Khi thấy cô ấy như thế, Shidou cảm xúc tim bản thân đập còn cấp tốc hơn cơ hội sự sống của bản thân mình bị uy hiếp.

Một cảnh tượng kỳ lạ lùng.

Cậu ko biết cô gái đó, hay những người đang bay trên cơ là ai.

Tuy vậy, cậu ta gọi rằng, cô ấy mạnh hơn bầy họ.

Cậu cảm giác ngờ ngợ.

Là fan mạnh nhất.

Nhưng sao cô ấy lại sắc nét mặt như vậy?

"…Biến mất đi. Mất tích đi. Tất cả…hãy mất tích đi…!"

Cô chĩa thanh kiếm phát ra thứ vừa đủ sáng ảo như đôi mắt cô, hướng tới bầu trời.

Cô ấy huơ thanh tìm trong sự căng thẳng và đau khổ.

Và tất cả tiếng gió rít lên.

"…W—Wah…!"

Nhát chém cất cánh thẳng về bầu trời, cùng rất làn sóng dữ dội xung quanh.

Những bạn ở trên mau lẹ né nó, và rút lui khỏi địa chỉ ban đầu.

Nhưng tức thì lập tức, một tia sáng khổng lồ bắn thẳng về phía cô ấy từ một hướng khác.

"…!"

Cậu ta che mắt lại.

Đúng như dự đoán, nó dường như đã bắn trúng một bức tường vô hình nào đó. Nó nổ tung, phun về rất nhiều phía như pháo bông vậy.

Tuy vậy, một thứ nào đấy đột nhiên hạ cánh sau sống lưng Shidou.

"C—Cái gì nuốm này…"

Cậu ta thiệt sự không hiểu chuyện gì đang xẩy ra nãy giờ.

Nó giống như là một cơn ác mộng thân ban ngày.

Nhưng, khi quan sát thấy hình dáng thứ đó, body toàn thân cậu như đông cứng lại.

Bộ gần kề đó giống như một cỗ máy.

Một cô bé đang mặc cỗ giáp đó.

Sau lưng cô là 1 trong những tên lửa làm phản lực, và cô đang thay một sản phẩm vũ khí lớn cỡ dòng túi tấn công golf.

Cậu đờ bạn ra, đơn giản dễ dàng là vày cậu nhận thấy cô ấy.

"Tobiichi... Origami...?"

Cậu đính thêm bắp điện thoại tư vấn tên cô bé mà Tonomachi đã nhắc tới sáng nay.

Cô gái mở ra trong bộ trang phục kia là bạn cùng lớp cậu, Tobiichi Origami.

Origami liếc nhanh về phía Shidou.

"Itsuka Shidou...?"

Cô đáp lại bằng cách gọi tên cậu.

Dù tất cả ngạc nhiên, xong xuôi vẻ khía cạnh cô vẫn chẳng hề rứa đổi. Nhưng, giọng cô có vẻ như hơi lúng túng.

"...Huh? B—Bộ đồ chính là gì—"

Tuy thấy thắc mắc đó hơi đần độn ngốc, tuy nhiên cậu cũng đã lỡ buộc mồm nói ra.

Quá đỗi bất ngờ, yêu cầu giờ Shidou cũng chả biết nên ban đầu lo lắng từ chỗ nào nữa.

Tuy vậy, Tobiichi nhanh lẹ rời mắt khỏi cậu, và nhìn về phía cô bé kia.

Rồi thì,

"—Hừm"

Giống như dịp nãy, cô bé vung tìm về phía Origami.

Origami lập cập nhảy lên, kiêng khỏi đường đi của thanh kiếm rồi áp sát cô nàng với tốc độ phi thường.

Từ trang bị vũ khí trong tay Origami, một thanh kiếm ánh nắng xuất hiện.

Nhắm vào cô gái kia, Origami lấy hết sức vung kiếm.

"—Hừm."

Cô chỉ khẽ nhíu mày, chặn đòn cùng với thanh kiếm trong tay mình.

—Ngay thời điểm ấy.

Tại vị trí hai thanh kiếm đụng nhau, một luồng sóng xung kích tỏa ra.

"Wa—W—Waaa!?"

Cậu hét lên, lăn người và núm gượng phòng trả nó.

Origami bị đẩy lùi, và phút giây cả hai tách bóc ra, nhìn chăm chăm vào đối phương, với vũ khí sẵn sàng chuẩn bị trên tay.