Saigon City Hall ( Tòa Đô Chánh Sài Gòn Xưa, Tòa Đô Chánh Sài Gòn

-
*

Select by

• Period180019002000→ • Topic
War
Cityscape
Official institutions
Culture
Building
Education
Health & Sports
Economy
Civic organizations
People và Everyday life→


316/3980 results
Description
Image ID27815
TitleSaigon city Hall (Tòa Đô-Chánh)
CollectionSaigon
LocationSaigon
Date1966
Image typeColour photograph
Material size of imageDigital
Source Format và ResolutionJPEG 72dpi
source
Image
Manh hai Gallery
URLhttp://www.flickr.com/photos/13476480
N07/4186130731/
Building
Repository
Image
*

Preview Imagedb
Image_ID-27815_No-1.jpeg


316/3980 results

Home

Project

Partners

Contact

Other Links

Other cities

Latest news

SHD Collection

Saigon River

Terms of use

Toolbox

*
*
*

© 2012-2015 IAO - Projet Director: Laurent Gédéon và François Guillemot
Site created by Gérald Foliot - Hosted by TGIR Huma-num
The site is part of the Virtual Cities Project: Beijing - Hankou - Saigon - Shanghai - Suzhou - Tianjin -Wenzhou -Zhejiang Page rendering in 0.076s
maps collection truyền thông collection Data và informations Texts & references Visual Narratives
- Source Maps - Base Maps | Live maps
Images | Films | Soundtracks
Buildings | Photographers - Famous People | Data
Papers - E-Library | Bibliography - quảng cáo online - Repository
Cholon

Đường Nguyễn Huệ là trong số những đại lộ rộng tuyệt nhất ở khu vực trung chổ chính giữa Sài Gòn. Lúc xưa mặt đường này còn là 1 thủy lộ to lớn cho thuyền bè chuyên chở mặt hàng hoá tự sông thành phố sài gòn vào trung thực lòng phố, cho đến khi con kênh được tủ mất để biến thành đường bộ. Sài gòn bấy giờ đồng hồ trở nên sống động với giờ lộc cộc của cổ xe cộ kiếng dành cho giới công chức tiến thoái Dinh xóm Tây mà người Pháp gọi là Hôtel de Ville Saigon và thời VNCH call là Toà Đô Chánh.

Hãy tưởng tượng lại thời hạn hơn nhị trăm năm trước, khu vực này còn được gọi là Bến Nghé tàu buôn của người ngoại quốc đậu bến sông sài gòn lên xuống hàng hoá cung cấp cho toàn khoanh vùng dân cư từ nơi Thành Gia Ðịnh vào Chợ phệ (khi xưa lại gọi là dùng Gòn) lâu năm chừng 7 cây số, rộng khoảng chừng 3 cây số, cây trồng um tùm, con muỗi mòng đầy rẫy, quanh khu vực dân cư toàn là kênh đào làm cho thuỷ lộ. Nhỏ Kênh bự (sau là Ðại lộ Nguyễn Huệ) hay còn gọi là Kinh Chợ Vải vày nơi phía trên hoạt động bán buôn vải lụa của fan Hoa rất sống động là trong những thuỷ lộ quan trọng vừa dẫn nước vào thành sống vừa là mặt đường chánh ra vô thành và vừa làm nơi vận chuyển hàng hoá đi khắp nơi. Ðiểm cuối của kênh là địa chỉ Hôtel de Ville Saigon (lúc chưa xây). Tự đây con đường thuỷ này rẽ qua phải, vòng qua sau đơn vị hát mập (khi không xây) đi thẳng liền mạch ra rạch Thị Nghè.

Bạn đang xem: Tòa đô chánh sài gòn


Thành Gia Ðịnh thất thủ được vài ba năm, người Pháp cho lấp đất phía 2 bên bờ kênh, bé kênh thu nhỏ lại nhà yếu dành riêng cho thoát nước ra sông và lưu thông ghe thuyền buôn bán nhỏ đôi khi mở hai con đường đi bộ chạy tuy vậy song với tên Rigault de Genouilly cùng Charner dành cho xe kiếng. Tuy nhiên với lối ở của tín đồ dân sở tại, bé kênh nhỏ tuổi này bị ô nhiễm và độc hại nghiêm trọng buộc chính quyền cho đậy hoàn toàn. Công trình xây dựng đường cỗ này mất quá nhiều năm để chấm dứt và khắc tên là đường Charner nhằm ghi nhớ lao động của người ban hành quy định địa phận thành phố sài gòn vào năm 1887. Không những có con đường thuỷ lộ này được lấp mà vài con kênh ngay gần đó cũng khá được lấp luôn như kênh trục đường Lê Lợi ngày nay, Kênh Lớn thông suốt chạy vòng sau khu vực Nhà hát lớn về sau để thành những tuyến đường và phố xá.


Hội đồng thành phố khi ấy còn là một trụ sở nằm trên đường Charner đề nghị xây dựng Hôtel de Ville Saigon tại đoạn cuối con đường Charner. Các kiến trúc sư Pháp được mời sang tham dự cuộc thi đồ án. Ðồ án của kiến trúc sư Codry trúng giải, được chọn. Tuy nhiên công trình trì hoãn kéo dài trọn năm mà vẫn chưa khai công vì nhiều lý do. Trong những lý do chính là nền đất new không an ninh cho loài kiến trúc. Cơ quan ban ngành Pháp phải mời một phong cách xây dựng sư không giống vẽ lại trang bị án. Tính đến năm 1870, khi ông Blancsubé sang sài thành nhậm chức thị trưởng, đồ vật án được rước ra xét duyệt. Cuối cùng một lần nữa, hội đồng thành phố có rất nhiều ý kiến ko thống nhất, vật dụng án lại nằm im trên bàn giấy một thời gian dài gần 20 năm.

Vào năm 1893, trang bị án được Hội đồng tp mang ra trao đổi và kiến trúc sư Gardès vẽ lại đồ án mới, nhưng cuối cùng cũng ko đi cho đâu. Mãi khi bên hát lớn bắt đầu xây dựng năm 1898 thì đồng thời thành phố mới đưa ra quyết định xây dựng Hôtel de Ville tại vị trí cũ cơ mà trước đây rụt rè do nền đất bắt đầu đắp, chân đất còn yếu ko phù hợp. Hôtel de Ville được xây dựng, phần điêu khắc cùng trang trí nội thiết kế bên ngoài giao mang lại hoạ sĩ Ruffier thực hiện. Trang trí từ thời điểm năm 1903 đến năm 1906 đã ngừng được nhì phần tía công trình, mặc dù vậy đến thời hạn này lại xuất hiện thêm vài đề nghị của các nhân thiết bị trong Hội đồng tp muốn phá vứt tháp đồng hồ ở khía cạnh trước. Ý kiến này có mặt mối bất hoà với ý tưởng phát minh trang trí của hoạ sĩ Ruffier.


Cuối thuộc hoạ sĩ Ruffier nhượng bộ xin về Pháp phân tích thêm vài cụ thể trang trí nhưng mà ông không trở qua. Hội đồng thành phố phát solo kiện Ruffier vì không thực hiện hợp đồng đúng thời hạn. Hiệu quả tòa đang xử họa sĩ Ruffier cần trả nhì phần ba án phí, thêm vào đó khoản bồi hoàn thiệt hại mang lại Hội đồng thị xã nhưng Ruffier vắng mặt vì… không tồn tại tiền nên hiệu quả huề cả làng và cũng chẳng biết tiếp đến họa sĩ Ruffier trôi dạt nơi đâu.


Hoạ sĩ Bonnet đứng ra sửa chữa Ruffier triển khai tiếp phần trang trí tòa nhà. Ðến năm 1908 thì xong và vào năm 1909 Hôtel de Ville bằng lòng khánh thành với sự hiện diện của viên toàn quyền Ðông Dương nhân thời cơ kỷ niệm 50 năm tín đồ Pháp gia hạn quyền lực tại tp sài gòn (1859-1909).

Người Pháp hotline là Hôtel de Ville nhưng tín đồ dân mình lúc đó thường gọi là Dinh xóm Tây vì lúc đó, tuy tính năng chính quyền là 1 trong những thành phố tuy vậy quy tế bào chỉ là một xã trung tâm. Thành phố sài thành Chợ lớn gồm chừng 40 xã, ở vị trí chính giữa hành thiết yếu Chợ Lớn cũng đều có xây một Hôtel de mang đến Lon, người mình cũng gọi là Dinh xã Tây. Lý do quan trưởng xã hồ hết là tín đồ Pháp. Sau này Dinh xóm Tây làm việc Chợ khủng dẹp bỏ, bạn ta đựng lên chợ làng Tây vào năm 1925 còn tồn tại mang đến ngày nay. Một điểm khác, hồi năm 1990, một trong những cảnh phim fan Tình (L’Amant) của đoàn phim Pháp đến sài thành đã lựa chọn chợ xã Tây làm toàn cảnh cho tình yêu lãng mạn của nhân vật Huỳnh Thủy Lê và cô bé Pháp Marguerite Donnadieu tung tăng giữa chợ.

Xem thêm: Hướng Dẫn Up Rom Tiếng Việt Cho Xiaomi Redmi Note 3 Pro Chạy Android 10


Hôtel de Ville sài thành có lối phong cách thiết kế thời Phục Hưng, quan sát tổng thể, ở giữa tất cả lầu đồng hồ, phía 2 bên có mái tháp hao hao dáng vẻ của Toà Thị chủ yếu Paris cũng xây theo lối bản vẽ xây dựng Phục Hưng. Phần phương diện tiền khá nổi bật ở phần toà đơn vị hai tầng dài 30 mét, các cụ thể điêu khắc trang trí được triển khai cầu kỳ.


*

Phần nhị cánh một tầng trang trí đơn giản. Chính giữa mặt tiền là một kiểu tô điểm đắp nổi có hình dáng một người đàn bà mạnh khỏe hiện thân đàn bà thần Marianne trong phục trang Phrygia tà áo bay năng động và nhì đứa bé, một bé bỏng bên cần đang ách hai con sư tử, cùng đứa bé nhỏ bên trái ráng tích trượng cùng khiên cách điệu trang trí hoa văn. Hai tượng phật đắp nổi phía bên dưới hai mái tháp là hai người thiếu nữ cầm gươm, đầu nhóm vành nguyệt quế, tay nuốm trục bản hiến pháp, sau sống lưng là cụm lá ô liu, dưới chân là cây tích trượng với lô lúa mì và dòng liềm gặt. Hình mẫu này có thể biểu trưng trộn nước Pháp đi chinh phục thuộc địa. Các dãy viền trang trí dọc theo tường hay các đầu cột sử dụng hoạ tiết khắc nổi vành nguyệt quế. Màu sắc sơn từng được thực hiện cho tòa bên là white hoặc vàng. Về tô điểm nội thất, ít gồm toà đơn vị nào sánh được về tính chất cầu kỳ, đa dạng bởi sự phối hợp giữa kiến trúc, điêu khắc và hội họa.

Phía trước dinh là 1 công viên có kho bãi cỏ rộng gồm ghế đá kéo dãn dài ra đến vấp ngã tư liên kết với bùng binh xây bởi bệ xi- măng cao hình chén bát giác. Lúc xưa vào mỗi nhà Nhật, ban nhạc thủy quân đem kèn trống nghịch nhạc mang lại công bọn chúng xem, chính vì như vậy người Việt mình call tên bể kèn. Ðây cũng là bùng binh thứ nhất được desgin ở sài Gòn. Về sau quanh bùng binh bạn ta trồng nhiều cây liễu rũ thướt tha cực kỳ đẹp, cần dân chúng call là Bùng binh cây liễu.


Kiến trúc Hôtel de Ville tp sài thành nguyên thuỷ là 1 trong những toà nhà nhiều năm gần trăm mét, riêng khoảng chừng giữa lâu năm 30 mét bao gồm hai tầng với đỉnh mái, những cửa to và cửa sổ xây theo cửa vòm cong. Phần còn sót lại toà bên một tầng phía 2 bên trái nên cửa xây theo kiểu võng, đến giữa thập niên 1920 do thành phố đã cải cách và phát triển rộng lớn, yêu cầu thêm nhiều ban ngành ship hàng hành chánh, tổ chức chính quyền cho cơi nới thêm tầng hai với lối bản vẽ xây dựng đơn giản. Sang thập niên bố mươi, phần tầng nhị cơi nới bắt đầu được xây trang trí phù hợp kiến trúc với toàn diện khối nhà.


Sau hiệp định Geneva 1954, Hôtel de Ville thay tên thành Toà Ðô bao gồm hay Toà Ðô Sảnh. Hình ảnh Hôtel de Ville mang lại nay luôn là một hình tượng kiến trúc đối với nhiều núm hệ của fan dân dùng Gòn.


Từ sau sự kiện 30 tháng 4 năm 1975 mang lại nay, tòa đơn vị là nơi thao tác của Ủy ban nhân dân tp Hồ Chí Minh.